Có một ngày, nắng bỗng và ngọt ngào hơn thường xuyên lệ, cùng mặt trời có lẽ rằng cũng trở phải hiền hòa, không gắt gỏng như cô gái già tức giận mọi khi. Anh biết không, con đường mỗi ngày nhỏ tuổi vẫn đi về bây giờ những cây bằng lăng thâm phải chăng đã bắt đầu ra hoa, màu sắc tím oải hương mà bé dại vốn yêu thích, màu của một thưở nào đang xưa lơ… xưa lắc.. . Sáng đồ vật bảy cuối tuần, phố phường có vẻ dễ thở rộng một chút, và dòng vị ngọt của nắng nóng dưng ko làm nhỏ dại vui. Thú vui bất ngờ, không tên, và tự nhiên như … nắng. Bao gồm lần bé dại đọc thấy TCS viết “Ai cũng bảo mưa buồn, tuy thế tôi lại thấy nắng bi lụy hơn…” . Nhỏ tuổi thì khác, nắng nhẹ nhàng bao giờ cũng khiến nhỏ thấy vui vui, thêm một chút ít gió nữa thì quả thật cuộc sống thường ngày sao thoải mái mà thường xuyên khi mình ít nhấn ra. Nhỏ dại thả bản thân trôi đi trôi đi trong một cảm xúc lâng lâng đầy màu sắc. Như chiếc lá khô vô tình rơi xuống bé suối nhỏ tuổi rồi yên lờ cuốn theo giòng nước. Một sắc màu tự dưng hiển hiện trong trái tim thức, sắc đẹp màu của việc sống, của sự xác định một điều gì đó, có vẻ như như thử thách lại những ý tưởng đang cố phủ nhận nó. Anh biết không, đó chính là màu đỏ! Anh vẫn thường bảo nhỏ hay bao gồm ý suy nghĩ kỳ quái, và bây giờ đúng là như thế, nhỏ dại nghĩ cho màu đỏ, để rồi bỗng thấy cầu ao quái dị một đôi giày màu đỏ bùng cháy rực rỡ những đam mê cùng đầy cá tính!

Chiều lắp thêm bảy, nhỏ tuổi quyết định đi tìm kiếm đôi giầy đỏ quả như trong trí tưởng. Thảng hoặc gồm những nụ cười len nhẹ vào đời, hãy tự vừa lòng chính mình bằng phương pháp tận hưởng những niềm vui ấy, để vớt vát lại những niềm hạnh phúc đã rơi rụng vô số trong kiếp sống. Niềm vui thật đối chọi giản, nhưng lại cũng đủ đến ta một nụ cười đúng nghĩa, cần không anh.? cùng anh gồm nhớ, nhỏ dại đã nhắn tin mang lại anh, rằng nhỏ đã tìm kiếm thấy thú vui ấy, trên kệ mặt hàng của một siêu thị bán giày – đôi giầy màu đỏ kiêu sa! Anh bảo cùng với Nhỏ, hãy nhằm Anh được tặng đôi giày Đỏ ấy cho nhỏ như một món vàng sinh nhật hết sức sớm, vì còn lâu bắt đầu đến ngày SN của nhỏ tuổi kia mà.

Bạn đang xem: Nhật ký đôi giày đỏ

 

Sáng chủ nhật. A beautiful Sunday! Như thường xuyên khi nhỏ dại vẫn hẹn anh nơi chốn cũ. Nhỏ gọi sẽ là góc vắng, hay cõi riêng biệt của bọn chúng mình. Café sáng nay anh thấy thú vị hơn vì nhỏ tuổi đến bên anh cùng với đôi giày gót cao rực đỏ. Em muốn khẳng định điều gì, hay là muốn tạo một sự bứt phá mới mẻ nào đó, cần không Công Chúa? Anh cười thật hiền cùng hỏi nhỏ như thế. Bé dại không trả lời, cần mẫn nhấm nháp từng muỗng café thơm ngọt, nhỏ dại biết anh hiểu rõ tính cách của Nhỏ, luôn tìm những điểm khác biệt hay phần đa phá biện pháp trong cuộc sống. Để làm gì? có lẽ rằng là nhằm loại giảm sự nhàm chán luôn để cho con tín đồ già cỗi và bị động trong cách nghĩ. Buổi sáng đi qua trong sự hồn nhiên của nắng, thời gian luôn luôn vội vã khi nhỏ dại và anh ở bên nhau, những câu chuyện của chúng ta chẳng lúc nào có điểm kết thúc. Anh xuất xắc dọa sẽ ly đầu mỗi khi nhỏ dại tỏ ra ngang bướng hay lý sự. Còn Nhỏ, khí giới lợi hại khiến cho anh luôn phải đồng ý thua cuộc sẽ là nước mắt (!). Nhưng hôm nay không có cốc đầu cũng không có nước mắt, vày GIÀY ĐỎ đã đưa về cho cả nhỏ lẫn anh một sự hào hứng mới. Anh vui lây nụ cười thơ ngây của nhỏ và lâm thời quên đi cuộc sống thường ngày vốn vô vị mà anh vẫn thường nói như vậy. Nắng đột nhiên dịu xuống, mây chỗ nào kéo về thiệt nhanh, cùng cơn mưa bất thần phủ chụp cả đất trời. Tp này vẫn thế, đột nhiên nắng rồi bất chợt mưa ! nhỏ tuổi xòe đôi bàn tay hứng lấy những giọt nước mưa, lắng nghe cảm xúc lạnh cơ trên đa số đầu ngón tay, với khe khẽ hát “Trời còn hỗ trợ mưa, mưa rơi mông mênh , từng ngón tay bi thảm em sở hữu em mang, đi về giáo đường, ngày nhà nhật buồn, còn ai còn ai…” Anh vẫn ngồi yên ổn đấy, ốm guộc cùng phong nai lưng với mái đầu đã có nhiều sợi bạc, cầm mà sao nhỏ bỗng thấy anh vượt xa xăm, anh như hòa lẫn và mất hút vào cơn mưa, có lẽ anh chỉ là ảo hình ảnh của một gặp gỡ và hẹn hò hoang tưởng…Ừ nhỉ, rồi thì gồm còn ai đâu trong ngày chủ nhật rộng lớn mưa rơi này!

 

Một, hai, ba…rồi nhiều tuần lễ trôi qua. Giày Đỏ theo nhỏ tuổi mỗi ngày đến văn phòng làm việc, theo bé dại vào lớp học buổi tối một tuần lễ ba buổi, theo nhỏ tuổi lê la ở các quán xá café, góc phố…Giày Đỏ nâng niu đôi cẳng bàn chân Nhỏ, cùng cho nhỏ dại sự sáng sủa mỗi buổi sáng sớm khi xỏ chân vào giầy bước ra cổng, bắt đầu một cuộc đua chen như hay lệ. Anh nhắn tin cho nhỏ tuổi – em vẫn mang màu đỏ kiêu ngạo trên khắp phố phường đấy sao, Công Chúa ? nhỏ cười, vẫn gắng anh ạ! vào trong ngày nọ, một phát minh mới bỗng dưng lóe lên , nhỏ dại nghĩ rằng nên lưu lại hình hình ảnh của giầy Đỏ, không phải bằng phần lớn tấm ảnh chụp, mà là 1 trong những bức tranh. Ráng là Nhỏ bắt đầu thực hiện ý tưởng phát minh ấy, hặm hụi với màu và cọ, vẽ lại hình hình ảnh của một chiếc giầy đỏ nằm lăn lóc lẻ loi trên bậc thềm hoang lấp rêu xanh. Bức tranh bé dại đặt thương hiệu là “Thềm xưa”. Có thể đó đó là hình hình ảnh của Nhỏ, một mình đến solo độc, đi lạc với rồi trú ngụ trong trái tim hoang phế của anh. Thềm xưa rêu lấp ấy, bé dại hình dung sẽ là trái tim anh, cũ kỹ và bi hùng tênh như tình thương muộn màng của anh ý và Nhỏ!

 

Mùa hạ ùa đến cùng những cơn mưa xao xác từng chiều. Giày Đỏ vẫn bền chí theo bàn chân bé dại lội qua những con phố ngập ngụa uốn quanh hầu như tòa nhà long lanh giữa thành phố này . Từng một trận mưa đến, anh lại nhắc, em nhớ mặc áo mưa, coi chừng bệnh nhé, Công Chúa của anh.! Những ngôn từ của anh luôn ấm cúng và đầy yêu thương, vuốt ve nỗi cô độc suốt đời đeo bám Nhỏ. Anh đâu biết, các lần như thế nhỏ tuổi lại lặng lẽ khóc. Đã lâu rồi mình không gặp mặt nhau, mà biết đâu chừng cũng trở thành là mãi mãi, cần chăng bé dại đã khờ khạo nghĩ như thế? Anh có những tại sao riêng, anh đau khổ dằn vặt, dẫu vậy anh không thể gồm một chọn lựa nào khác. Nhỏ dại hiểu điều ấy và yêu quý anh nhiều hơn. Anh đâu ngờ, chính nhỏ dại cũng đang mang trong mình 1 nỗi niềm riêng mà nhỏ chưa đủ can đảm cho anh biết. Đã những tuần nay, bỗng mở ra trong cơ thể nhỏ tuổi những lần đau và choáng kỳ lạ dĩ nhiên cảm sốt kéo dài, bé dại đến bệnh dịch viện chạm mặt người bạn thân là chưng sĩ , và trọn vẹn hụt hẫng lúc biết rằng rất có tác dụng đó là dấu hiệu của hội chứng cancer máu! Người các bạn khuyên bé dại nên thông báo với gia đình và nhập viện nhằm tiện theo dõi, nhỏ dại chỉ ậm ừ… một buổi hoàng hôn thiệt tím, trăng treo lấp lửng nơi cuối con đường, bé dại chạy xe từ khám đa khoa ra, bởi vô thức, cứ đi theo phía trăng mọc và tạm dừng ở một cửa hàng CF lạ trước đó chưa từng đến bao giờ. Nhỏ tuổi vào tiệm một mình, chỉ với ý nghĩ dễ dàng là muốn giành cho anh và tình yêu của hai người một khoảng chừng lặng , xô dạt đều vướng víu nghiệt vấp ngã đời hay sang một bên. Hầu hết giọt nước mắt nóng sốt cứ cầm tự do âm thầm rơi xuống cuộc tình và tan tung đi như phần đời còn lại của nhỏ sắp trôi vào lỗi không. Với Nhỏ ban đầu suy ngẫm, về tình yêu lạ kỳ mà nhỏ đã dành cho anh, một tình cảm khập khiễng, trễ tràng và vô số yếu tố không may. Anh không là tín đồ yêu trước tiên nhưng chắc chắn rằng anh vẫn là bạn tình sau cùng trong cuộc sống của Nhỏ!

…………..

Có phải mùa thu đã về rồi không mà các chiếc lá tiến thưởng rơi rụng bên trên sân khám đa khoa bỗng nhiều hơn thế nữa thường lệ, và màu nắng cũng trở nên nhợt nhạt hơn, khô nóng hao hơn. Chiều nay nhỏ tuổi nhận được kết quả xét nghiệm cuối cùng. Lẽ ra số đông người không thích cho nhỏ dại biết, nhưng bé dại nhất định không gật đầu đồng ý một sự vệt giếm làm sao đó. Nhỏ đã linh cảm tình huống xấu duy nhất và chuẩn bị cho mình một bốn thế để tiếp nhận. Giầy Đỏ từ bây giờ không còn lộng lẫy như trước, nhưng đó là hình hình ảnh của kỷ niệm, của không ít ngày mon êm đềm nhỏ tuổi có anh bên cuộc sống này, và thay là giày Đỏ lại theo bước đi yếu đuối của nhỏ dại đi đến tận thuộc nỗi xót xa. Giọng nói của vị bác bỏ sĩ nhỏ nghe đều đều và buồn thảm như cơn áp thấp nhiệt độ đới bất ngờ kéo về làm cho xám ngắt cả chiều tối . Nhỏ tuổi chợt ghi nhớ hôm nào, anh vẫn phone đến Nhỏ, cũng bởi cái hóa học giọng bi thương buồn như người bác sĩ đang ngồi trước mặt nhỏ dại bây giờ, và nói rằng anh ko thể mặc kệ người đàn bà đang là mẹ của những đứa con anh thuộc với căn bệnh nan y kéo dài cho đến hết đời, Anh cần thiết và anh ko thể…Cho dù chưa một lần anh tìm chạm mặt tình yêu thương ở hôn nhân gia đình lầm lỡ ấy. Anh xin lỗi em, hãy quên anh đi cùng tái tạo cuộc sống của em với một tín đồ khác, lựa chọn cho bản thân một hôn nhân gia đình hạnh phúc, tuy nhiên nhớ đừng sai trái một đợt tiếp nhữa nhé em! bé dại nghe trái tim mình bục vỡ.Những thanh âm hỗn mang. Vậy còn em? cơ hội ấy nhỏ tuổi chưa biết dĩ nhiên về căn bệnh của mình, nhỏ dại chỉ hiềm nghi một điều ko may. Chũm nên nhỏ dại chỉ câm lặng. Sự yên lặng nghiêng qua nghiêng lại thân hai đầu dây rồi đổ dồn về phía Nhỏ. Anh nói trong vội gáp, nói gì cùng với anh đi Công Chúa, dù chỉ một câu thật ngắn để anh yên trung tâm rằng em không sao. Vâng, em ko sao. Cổ họng bé dại nghẹn đắng. Và hầu hết vật bỗng dưng nhạt nhòa…Giờ thì nhỏ dại lại ngồi đây, đối diện với một thực sự nghiệt ngã, rằng nhỏ dại sẽ không còn thời gian bao lâu nữa để thu xếp một chuyến hành trình miên viễn… nhỏ dại không thấy buồn, cũng không thấy hoang mang hay nhớ tiếc nuối hoặc sợ hãi. Một cảm hứng rỗng không. Nhỏ tuổi thấy mình hệt như một kẻ mộng du vào đời thực.

Đã bao lâu rồi anh không gặp gỡ Nhỏ, phần đông message và phone của anh nhỏ cũng không trả lời. Tất cả phải đó là việc trách móc nặng nề nề tuyệt nhất mà bé dại muốn dành cho anh? Không, không hẳn là như thế. Nhỏ dại chỉ sợ mình cần yếu nói dối anh mãi được. Nhỏ tuổi không mong mỏi anh biết rằng bé dại sẽ thật sự lìa xa anh và cuộc sống này, mãi mãi. Nếu như biết, liệu anh gồm đến được với nhỏ trong vài ba ngày ngắn ngủi không, tốt lại cũng cần lo mang lại tròn trách nhiệm làm chồng làm cha.? bé dại biết anh không thể. Như thế có phải nhỏ lại tự chất lên trọng điểm hồn đã vụn vỡ của chính mình thêm một niềm nhức trĩu nặng? Trái tim yếu hèn ớt chắc không thể đủ sức chứa đựng thêm sự thất vọng. Một phương pháp vô tình, anh hiểu nhầm rằng nhỏ đã quên anh. Trong một tin nhắn sau cuối anh nói, anh mừng bởi em đang quên được anh, cầu mong muốn em được hạnh phúc. Trái tim bé dại lại rã chảy trong đớn đau. Cùng cả thân xác nhỏ tuổi cũng vật dụng vã tơi tả bởi căn bệnh đang hành hạ nhỏ tuổi ngày một nhiều hơn! nhỏ dại ôm chiếc laptop trên giường căn bệnh và cố gắng hoàn vớ entry ở đầu cuối của cuộc sống những lúc còn tồn tại thể. Đó cũng là đều giòng nhỏ giành mang đến anh và cuộc tình không may.

Xem thêm: Cách Hủy Thẻ Tín Dụng Fe Credit Ở Đâu

Bức tranh Thềm xưa với chiếc giầy đỏ đơn côi bé dại gói ghém cẩn thận và sẽ được gởi lại cho anh khi bé dại bước qua thế giới bên kia. Chiếc giày đơn côi ấy chắc hẳn rằng không còn là Nhỏ, nhưng là chủ yếu anh. Một dòng đã lạc mất rồi vào cõi vô vi. Nhỏ nhìn chiếc giầy còn lại buồn tênh trên thềm vắng, với cảm nhận màu đỏ trong bức ảnh _ điểm nhấn của cuộc đời ngắn ngủi nhỏ tuổi đã đi qua _ như giọt máu sống ứa ra trường đoản cú trái tim biết yêu thương một tình yêu nồng dịu mà đắng ngắt. Có phải ta đã phi vào đời nhau như một số phận oan khiên?

Mỗi buổi rạng đông hay chiều tà nhỏ tuổi lại cố gắng ngồi lên tựa lưng vào tường gửi mắt nhìn qua vuông cửa sổ phòng bệnh. Cây bàng già to cội với tán lá xòe rộng lớn như bàn tay mang bố sắc màu sắc xanh, kim cương , đỏ và phần đông tảng mây trắng rập ràng trên nền trời lúc xanh khi xám lững thững trôi ngang khung cửa là hình hình ảnh duy nhất nhỏ tuổi cứ thế ngắm nhìn từng ngày.Thỉnh thoảng gồm một vài ba cánh chim sẻ dancing nhót bên trên tàn cây. Bức tranh vạn vật thiên nhiên đơn điệu ấy vậy mà vẫn khơi dậy một ham ý muốn sống trong thể xác đã bị tiêu diệt này. Vuông cửa ấy mỗi một khi như bé nhỏ lại theo lồng ngực từng ngày một teo tóp tinh giảm hơi thở của Nhỏ, và như thời hạn đang co các lại…Trong một cơn hôn mê bé dại bỗng thấy mình thật thơ lẩn thẩn trong đôi giầy đỏ và đi về một ngôi nhà nhỏ xinh . Anh đứng trong nhà bếp nháy đôi mắt mỉm cười cùng cả hai thuộc ngồi vào bàn ăn, có cả món canh chua cánh cờ Nha Trang mà nhỏ tuổi rất thích. Nhỏ tuổi bước mỗi bước lên căn gác lửng nóng cúng, màu mộc nâu sậm thức dậy một ký kết ức xưa cũ, góc quán nào đó ở sài thành một lần nhỏ tuổi đã từng bên anh. Bé dại nhìn dòng giường, thấy rất gần gũi như vòng nôi niềm hạnh phúc hiển nhiên dành riêng cho mình. Một cảm giác ấm áp phủ chụp thân thể, anh đứng vùng sau vòng tay ôm lấy Nhỏ và để lên vai nhỏ một nụ hôn. Nhỏ bỗng phân biệt trên vách tranh ảnh Thềm xưa, dẫu vậy ở đấy chưa hẳn một chiếc giày mà là cả một đôi màu đỏ rực rỡ…Nhỏ bật cười vô cùng to và khôn cùng lâu. Chắc hẳn rằng tiếng mỉm cười bất chợt của mình đã thức tỉnh và đưa nhỏ tuổi về thực tại. Mọi khuôn mặt quen thuộc cứ rõ dần dần rõ dần…Nào chị, như thế nào anh, và bạn…Nhỏ biết bản thân còn sống cùng cơn đau vẫn tồn tại hiện hữu. Ý thức đầu tiên, đó đó là sự nuối tiếc nuối. Sao bé dại đã ko được giải thoát nương theo giấc mơ hạnh phúc ấy? chắc hẳn rằng vì trái tim yêu thương thương cuộc sống quá mạnh mẽ trong cơ thể còn non nớt của bé dại đã ko nỡ giới hạn nhịp đập, hay vị trái tim ấy vẫn còn mong chờ một người…?

Một lần nữa nhỏ lại con quay về. Nhỏ dại nhận ra rất nhiều giọt nước mắt thổn thức của người thân trong gia đình và bàn tay nóng nóng xiết chặt của bạn. Các bạn lúc nào cũng ở bên nhỏ kể từ thời điểm ngày ấy. Có những lúc bạn sẽ nói vui để bé dại cười, rằng xa xưa bạn đã yêu nhỏ dại mà không dám tỏ tình vì nhỏ dại “dữ” quá với nhất nguyên nhân là đôi mắt nhỏ tuổi quá khổng lồ làm chúng ta thấy “run”. Phần lớn kỷ niệm thưở học tập trò vô bốn ngây đần quả nhiên khiến nhỏ dại vui hơn. Và nhỏ tuổi thầm cảm ơn bạn, bác bỏ sĩ của Nhỏ! Ngày ấy nhỏ đâu ngờ hầu như phút cuối cuộc đời mình lại có bạn bên cạnh Nhỏ. Hợp lí mối tình thơ dại dột ấy đã trỗi dậy trong trái tim vô cùng hiền của bạn? Ánh mắt yêu thương của chúng ta quá nhiều khi làm nhỏ dại nhớ cho anh. Tình yêu đang vụt qua rồi sao? vào cơn gian khổ tột cùng, bé dại vẫn nhớ in nguyên gồm lần nhỏ đã hỏi anh, tình yêu là gì, anh bảo tình cảm là nỗi lưu giữ nhung bất tận, và nhỏ dại lại định nghĩa tiếp, là sự việc dâng hiến không hề toan tính với là ước mong mỏi độc quyền cài đặt trái tim cùng cả xác thân bạn mình yêu. Nằm trên nệm bệnh, cận kề với loại chết, nhỏ tuổi vẫn từ bỏ hỏi phân vân anh bao gồm thật sự yêu nhỏ dại với ý nghĩa sâu sắc tình yêu như thế hay không?

Sáng hôm nay mùa thu sao đá quý quá. Gốc bàng già vào sân khám đa khoa lá đỏ nhiều hơn xanh. Mái ấm gia đình và bạn đã quyết định đưa nhỏ trở về bên theo mong nguyện của Nhỏ. Nhỏ dại muốn được ở trong căn hộ và ở trên loại giường thân quen của mình, mong mỏi được về bên với đời sống thường nhật để tạm thời rời xa ý nghĩ chết chóc đã đeo bám và rúc rỉa bốn tưởng nhỏ tuổi suốt mấy tháng nay. Nhỏ nói cùng với bạn, ước mong mỏi của mình, là được với theo đôi giầy đỏ như một kỷ niệm đẹp của cuộc sống ngắn ngủi này. Không có bất kì ai biết gì về giày Đỏ, món quà sinh nhật cuối cùng. Cũng không người nào biết dục tình giữa nhỏ tuổi và Anh. Điều ấy mãi mãi là một trong bí mật, khép kín đáo và tan biến đổi giữa cuộc sống này. Cùng bức tranh, nhỏ tuổi nhờ bạn gởi nó theo địa chỉ của anh.

“Em xin lỗi, dường như không cho anh biết về chuyến hành trình không gồm ngày trở lại của em. Trường hợp em vẫn hiện hữu trong cuộc sống này một cách bình thường, thì mình vẫn cứ xa nhau cơ mà, bởi vì lẽ chúng ta đã lao vào đời nhau sai lúc, và bọn họ đều không thể phủ nhận cuộc sống đời thường cùng những quan hệ thực tại đã hình thành nên cuộc đời riêng của mỗi người. Họ không tất cả tội, nhưng họ có lỗi với mọi quan hệ ấy. Xác thân em sẽ thành mây khói với trở về với cát bụi, tuy vậy tình yêu của em chắc chắn rằng sẽ vĩnh cửu trong thâm tâm anh. Xin cho em được nhờ cất hộ lại anh, vã hãy lưu giữ hộ em hình hình ảnh chiếc giày đỏ đơn côi, một mình nhưng luôn kiêu hãnh. Đó là em, Công chúa của anh, tuyệt là bao gồm anh cũng như vậy thôi.Cảm ơn anh cùng những nâng niu dấu yêu anh đã giành cho riêng em phần đông tháng ngày sẽ qua. Cảm ơn hầu như kỷ niệm hoàn hảo và tuyệt vời nhất mình đã có. Cảm ơn phần nhiều phút giây bên anh đã cho em biết tình cảm là gì! Vĩnh biệt anh, tình cảm của em…!”

đều giòng ngắn ngủi ấy bé dại để lại vào bức tranh, nó sẽ đến tay anh khi nhỏ tuổi đã đi thật xa. Nhỏ tuổi cảm thấy yên lòng và bình tĩnh hơn bao giờ hết. đều ngày cuối cùng, phần lớn lúc nào bạn cũng ở mặt Nhỏ, nâng giấc và siêng sóc, vỗ về xoa dịu phần đông cơn đau. Một lượt trong cơn đồ gia dụng vã, bé dại đã nuốm lấy bàn tay của khách hàng đưa lên môi với nói rằng, hãy cho nhỏ được biểu hiện tình cảm giành cho mình bằng nụ hôn ở đầu cuối này. Và bạn cũng đã trân trọng để lên vầng trán và hai con mắt thâm quầng của bé dại những nụ hôn thánh thiện!

tp giữa mùa thu mưa bay chập chùng khiến cho những giờ chiều cứ sũng nước cùng chênh chao nỗi buồn trong lòng người. Chiều hôm ấy nhỏ không còn hé mắt để nhìn ngày thu đậu bên trên bậc cửa. Nhỏ chỉ thấy chấp chới phần lớn cánh bướm rubi dọc theo tuyến phố có đều nương trà với cà phê. Bướm nơi đâu sao nhiều thế nhỉ, lần đầu tiên trong đời nhỏ dại nhìn thấy bướm nhiều như vậy. Anh ngồi thiệt gần cạnh bên và say sưa nhắc cho nhỏ nghe cuộc đời lính chiến với đa số kỷ niệm cực nhọc quên. Ngoài ra anh và nhỏ tuổi đang sinh hoạt trên một chuyến xe. Tuyến phố thật những đèo dốc cùng khúc quanh uốn lượn. Bé dại cảm nhận rất rõ cảm giác bé dại đổ nhào vào anh từng khi qua một khúc cua . Cùng cứ thế bé dại chao liệng thuộc anh hệt như những cánh bướm va đập vào thành xe. Rồi đùng một phát trời đưa mưa thật bất ngờ. Toàn bộ quanh nhỏ tuổi chỉ còn là một màu đen của buổi tối và sấm sét thật lớn. Nhỏ dại ôm chặt rước anh như thế sức níu giữ lại một điều gì đấy hết sức ước ao manh ngơi nghỉ kiếp sinh sống này. Nhưng mà điều gì đến yêu cầu đến. Duyên nghiệp đã hết. Nhỏ dại thấy rõ mình chợt nhẹ hẫng đi với tan đổi mới vào hỏng không. Nhỏ dại đang dần dần thoát ra màu đêm black để bước vào trong 1 vùng sáng chói lòa cùng những âm thanh rất lạ, cùng ý thức sau cuối của nhỏ tuổi đọng lại ở nút giao thoa của sự xong xuôi và bắt đầu…

Cũng giờ chiều hôm ấy, một người bầy ông không quen đến thăm cô gái bệnh hoạn, nhưng không kịp nữa rồi, đàn bà vừa bắt đầu ra đi. Bắt gặp đôi giầy đỏ được để ngay ngắn ở kề bên nàng anh sẽ rơi nước mắt. Anh xin phép mái ấm gia đình được cụ lấy đôi tay giá rét với đa số ngón thuôn lâu năm xanh xao xếp lại trên thân thể. Tay em vẫn còn mềm. Ngực em vẫn còn ấm. Cuộc đời đã ra đi nhưng lại tình yêu của em vẫn còn đấy ở lại. Anh vẫn còn đấy nghe rõ đâu đó tiếng cười rộn ràng của em và thiết yếu nào gật đầu được rằng anh vẫn thật sự mất em vĩnh viễn. Nỗi đau càng thấm đẫm cùng với sự hối hận khôn cùng, Anh đang hiểu lầm, đang không kịp đến để giành riêng cho em được phần nhiều phút giây sau cùng của một kiếp người, phần đông khoảnh tương khắc thiêng liêng độc nhất của một tình yêu. Đã vượt muộn màng mang lại một ân hận chìm sâu! Chàng chưng sĩ trẻ, người đồng bọn thiết của cô gái từ thưở nhỏ, đã nhận ra trái tim yêu đang đau buồn thổn thức vào lồng ngực người bọn ông. Chàng âm thầm lặng lẽ đưa anh ra ngoài, hai người bọn ông yên ổn lặng phân tách nhau sương thuốc. Chàng nói, anh là người hạnh phúc vì đến khoảng thời gian ngắn cuối con gái đã suy nghĩ về anh thiệt nhiều. Nam giới gởi lại kỷ vật của thanh nữ cho anh, bức tranh Thềm xưa với hình hình ảnh chiếc giày màu đỏ ai đó có tác dụng rơi, và luôn ghi nhớ dặn dò anh “ Xin hãy trân trọng trái tim người con gái ấy!”