Thành chú ý gỡ từng cái kẹp hoa gài bên trên tóc cô dâu. Biết anh đang khiếp sợ My càng cố kỉnh ý ngọ nguậy. "Yên nào. Không là anh bắt cóc ngay hiện thời đây. Rồi không chờ được nữa anh bế bổng My lên. Anh đang chờ khoảng thời gian rất ngắn này rộng năm năm rồi, chờ đợi để anh và My được là của nhau. My cũng nồng hậu không kém. Nhị vợ ông xã mới cưới trao lẫn nhau nụ hôn lắng đọng trong căn nhà nồng ấm. Thành thì thào "Em niềm hạnh phúc không?" "Nhiều lắm anh ạ." "Vì sao nào?" "Vì anh yêu thương em cùng em cũng yêu thương anh những lắm."

***

Hơn 1 năm sau.

Bạn đang xem: Hạnh phúc đó em không có

Thành với tay mở tủ bếp lấy hộp yến xào cùng lọ đường phèn nấu trà cho vợ. "Sáng ngày chị em nấu mang đến My rồi nhỏ ạ" – bà bầu vợ lên tiếng. "Mấy từ bây giờ nhà bé ăn được không ít hơn. Dạo này thừa nhận cả việc về làm đêm hôm con sẽ tìm được thêm để tu dưỡng cho My". Yêu thương cả bé đẻ và con rể nghèn nghẹn, bà vội bước ra bên ngoài, nuốm ngăn mình ngoài khóc.

Kê đầu phụ nữ lên gối cao, vừa múc mang đến My từng thìa chè bà vừa cồn viên: "Bệnh của con bác sỹ bảo trị được, không di căn. Nạm lên nhỏ nhé. Mẹ thấy thằng Thành thương vk chẳng hèn gì người ck trong mẩu truyện "Nhật ký kết ung thư" mày in cho người mẹ đọc hồi đó đâu". My ghi nhớ lại thứ 1 cô đọc mẩu truyện đó. Thừa xúc động, cô giữ hộ cho anh em trong cơ quan rồi in ra mang lẫn cả về nhà cho ông chồng và mọi fan đọc. Hôm đó hai đứa vừa cãi nhau, ko nói cùng nhau câu nào. Cô lặng lẽ để tập nhật ký kết trên khía cạnh bàn rồi lên ngủ trước. Mãi sau Thành new lên cùng ôm vk thật chặt. Tình thương yêu thật sự đã có tác dụng xúc động và kết nối hai vợ chồng. Thời gian đó cô đâu nghĩ mẩu chuyện lại vận vào bản thân như bây giờ. Tủi thân, thương ck và thương đông đảo người, cô tan nước mắt. Bà mẹ cô tất tả lau phương diện cho nhỏ rồi giục cô vắt xuống: "Nằm nghỉ ngơi đi nhỏ rồi chút nữa uống thuốc sút đau. Lại đang đến lúc cơn đau nổi lên rồi đó".

*

Chiều ni My ý muốn đi ra ngoài. Anh chị em vui lắm. Lần trước tiên kể trường đoản cú ngày bé My mới mong rời ngoài giường. Thành bắt taxi chở My cùng cả cha mẹ của cả hai đứa lên hồ tây ngồi ngóng mát. My như vừa quay trở lại từ một chuyến đi xa. Cảnh vật gần gụi đấy nhưng mà cũng xa cách vợi. Hôm nay là một ngày không nắng đơn lẻ giữa thời điểm đầu hè của hà nội nóng như chảo lửa. Từ mặt đường Xuân Diệu Thành bế My ngồi lên xe lăn, đẩy cô dọc theo mặt đường kè ven hồ. New đến hồ cơ mà không khí đã khác hoàn toàn ngoài thành phố nhộn nhịp. Gió lộng thổi có theo một chút không khí mát giá buốt bốc lên từ phương diện nước. My thả tầm ánh mắt mặt hồ rộng mênh mang. Bây giờ khoảng tư giờ chiều mà lại sương mù đã che phía xa. Cô chỉ bắt gặp những khu nhà ở xây ngay cạnh mép nước. Vùng phía đằng sau là một màu trắng đục bao lấy rất nhiều hình khối nhấp nhô, mờ ảo. Mấy cậu choai choai đang lặn ngụp thả lưới bắt cá cùng mò ốc. Hồ nước nông quá. My có cảm xúc như đã ngồi trước một bể bơi khổng lồ.

Cách đây lâu lắm rồi My đã và đang ngồi sinh hoạt đây. Hồi đó tất cả cả Thành cùng mấy anh bạn của cô. Loại Mai tiếng đã bé bồng bé bế. Dòng Thanh, em gái của Thành cũng đã một đứa ngon lành. Hôm đấy bên cạnh đó My cũng ngồi chỗ này. Không giống mỗi mẫu là Thành không thua cuộc ghế cô như hiện thời mà cả đồng minh ngồi quây lại hình tròn. Gió hôm này cũng thổi lộng từ hồ nước vào, còn mạnh khỏe hơn cả bây giờ nữa. Gió đậm chất ngầu và cá tính thổi tung làn tóc hỉ nhi của cô. Thành nhìn cô chăm chăm trêu chọc: "A, phát hiển thị trán dô nhé". "Trán dô thì sao" – cô vênh váo mặt. "Thì yêu chứ còn sao nữa" – Thành không dao động mặc cô lườm xém má.

My hơi giường mặt. Ngực trái lại ban đầu đau nhức rồi nắng nóng như tất cả lửa đốt mặt trong. Cô khẽ rên, tay bám chắc vào tay chồng. Thành nhanh nhảu định đẩy xe của cô đi ra khu vực đỗ taxi. Cô mím môi khẽ lag áo anh sinh hoạt lại, không cho phụ huynh biết. Khía cạnh My tái mét. Khía cạnh Thành căng như dây đàn. Một dịp sau cơn đau dịu dần. My cười, nói với mẹ chồng: "Mẹ ơi, may là bé chưa cãi chị em câu nào người mẹ nhỉ? ko có bây giờ ốm bắt mẹ ship hàng thế này thì ngượng lắm". "Cái con nhỏ xíu này, mập tướng ngoài ra nói lăng nhăng" – bà mẹ đẻ cô tất tả mắng. Mẹ ck cười tươi lên tiếng "Kệ cho con nó nói bà ạ. Nó cứ khỏe mạnh lên thì nói cái gì cũng được". Cả bốn phụ huynh ra chiều nao nức lắm. Bố ông chồng My vỗ vỗ vào tay ông thông gia: "Con nó đỡ đấy. Tôi cùng với ông có tác dụng vại bia đến vui đi".

Thành để mặc cho các cụ ông cụ bà ngồi nói chuyện, anh đẩy vợ đi dọc bờ hồ, dưới hàng liễu rủ. Biết My thích, anh cố tình đẩy xe cộ cho mọi lá liễu nhẹ cùng mảnh chạm vào vai áo cô. My sẽ quen cùng với sự tinh tế của anh, dụi dụi nguồn vào từng sóng lá. Các chiếc lá mảnh khảnh rụng ở phía dưới mặt đất cong cong như các cánh hoàng lan.

"Khổ thân em!" – Thành buột miệng. "Em hạnh phúc lắm" – My dịu nhàng. "Vì ông chồng em thật xuất xắc vời" – My nói khẽ không chỉ có vậy khi thấy nét mặt không thể tinh được của chồng. Nhì đứa ngừng dưới cội cây gì này mà Thành do dự tên. Từng chùm hoa kim cương tươi rực rỡ, điểm xuyết bởi những sinh sống hoa greed color treo ngập cả khắp các cành cây. Bất chợt nhớ ra vợ đang mệt không muốn ngẩng đầu lên, anh lùi xe cộ lại một ít cho cô dễ ngắm hoa. Bao gồm lẽ lúc này Thành bắt đầu ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của tự nhiên mà ngày hay anh không để ý. Vạn vật thiên nhiên đẹp là núm mà sao nỡ để My - tạo ra vật đẹp tuyệt vời nhất của mình khổ cực như vậy. Anh âm thầm trách móc. Có lẽ vì chưa bao giờ trách ai. Mải cân nhắc vẩn vơ anh đột nhiên giật mình vì mấy cô nàng trẻ nhào ra từ bỏ của bể bơi. Dường như hôm nay ai cũng tranh thủ xuống đường tận hưởng một ngày dịu mát. Chiếc xe đẩy tương đối rung lên một chút. Thành bực bội. Hình như hiện thời anh lại thấy ghét những cô gái màu mè. "Chắc bọn họ tưởng mình rất đẹp lắm, đáng ngưỡng một lắm. Chẳng bằng 1 phần của My" – Mải xót vk Thành không phân biệt sự con nít trong suy xét của mình. My thì ngược lại. Cô thấy mấy đôi trẻ phóng xe bạt mạng thì đam mê lắm. Cô thèm được phóng xe cộ như bay trên đường, thèm cảm hứng tự do, thèm được quản lý cơ thể mình.

*

My đã hoàn thành điều trị. Chiếc vẻ chông chênh của tín đồ mới bé dậy cũng dần hết. Thành vẫn không để cho My làm gì cả. Thỉnh thoảng anh vẫn bế My từ chỗ nọ đề ra chỗ cơ như một em bé. Anh nâng niu đến nấc My bắt buộc kêu lên là cô đã mang lại cân nặng rồi, phải để cho cô tập thao tác nhà nhằm cô còn đi làm chứ.

My đã xào món rau cơ mà Thành yêu thích trong những lúc anh nắn nót cắm hầu như bông hoa ở đầu cuối vào lọ. Cầm là ngày đầu tiên đi làm lại của My đã ra mắt suôn sẻ. Cả hai mừng lắm dẫu vậy rồi cũng chẳng ăn được bao nhiêu. Thành đứng đợi. My cọ dọn qua quít rồi cả hai thuộc lên phòng. Anh bế cô lên giường, cúi người xuống đặt vào môi cô một nụ hôn nồng nóng dài bất tận. Cảm hứng ham mong muốn vẫn không trở lại trọn vẹn với My tuy nhiên cô mong được sát gũi ông chồng lắm. Sự nhiệt thành của Thành lan xuống cổ cùng vai My thì bất ngờ đột ngột dừng lại. Anh hẫng tín đồ khi chạm vào một bên ngực xẹp ké của My. Cảm giác bất thần làm anh như đông cứng trong giây lát rồi từ đầu đến chân anh như tung ra, mềm nhũn. Anh tự quá bất ngờ với bạn dạng thân mình vì trong cả thời gian dài đằng đẵng âu yếm vợ bé anh không còn nghĩ cho chuyện này. Bây giờ, khi bệnh tật đã lùi xa anh mới hẫng hụt. Thành đột nghĩ cứng cáp mình đã tạo nên My bi thương lắm. Anh đặt đầu My gối lên cánh tay bản thân rồi nói chuyện "Mình thong dong thôi em nhé. Phải kê em hồi phục trọn vẹn đã". My giả vờ ngủ. Gần như tiếng thở nhiều năm của Thành làm cô day dứt. Anh tiếp tục thở dài trong không ít đêm sau đó. Hầu như tiếng thở dài của đêm đấy ư? – My cũng thở nhiều năm nhưng cố gắng nuốt vào trong, ko cho ông chồng biết.

Lúc nhỏ xíu My chỉ muốn cuộc sống thông thường quay lại. Hai vợ ck đi làm cho rồi về nhà nạp năng lượng cơm cùng với nhau. Cô cảm ơn ông trời đang cho mong ước của cô trở nên hiện thực. Nhưng cuộc sống thường ngày có những bất thần mà ta chẳng khi nào lường trước. Cô khổ sở đón nhấn sự âu yếm tận tình của Thành. Trước khi đi ngủ anh thường xuyên xoa chân, tay mang đến cô, vuốt ve chăm sóc rồi hôn vợ, rồi lại thở lâu năm khi tưởng cô vẫn ngủ say. Gồm đêm Thành mộng mị, ôm chặt My, hơi thở dồn dập, rồi lại cảm nhận được sự hẫng hụt và tỉnh lại.

***

My đi công tác làm việc mấy ngày. Lúc về cô download cho Thành không ít quần áo cùng những vật dụng vặt vãnh. Cô nấu mang lại anh một bữa tiệc rất ngon rồi rủ anh ngồi nói chuyện.

- Sau khi ốm anh gồm thấy em không giống không? – My hỏi.

Thành đang ngơ ngác thì cô nói tiếp: " Em thấy mình khác lắm. Ngoài công việc ra em chẳng triệu tập vào câu hỏi gì cả. Em chỉ muốn ở một mình. Em chỉ thích hợp sống độc thân".

- có thể chỉ là cảm giác tạm thời sau đó 1 trận ốm dài...

- không hẳn đâu anh ạ. Mấy hôm vừa rồi em đi công tác cùng cùng với một chuyên viên từ doanh nghiệp mẹ sang. Bà ấy bảo rằng cũng có nhiều người chuyển đổi như vậy.

Không nên là trong thời điểm tạm thời đâu anh ạ.

- Em vẫn nói lăng nhăng gì vậy. Hay là do em đã giận anh.

- không hề. Em đã xem xét kỹ rồi. Cơ sở em đang cần nhân viên cho văn phòng tại Singapore. Chắc hẳn rằng mình phải ... Bản thân nên...

Thành vừa lo lắng vừa giận dữ. Anh không đủ can đảm chắc là từ bây giờ mình đang thật gọi My. Không gian như đặc quánh thân hai người. Lưỡng lự mấy tiếng đồng hồ đã trôi qua. Thành gắn bắp:

- Em bao gồm dám quan sát vào đôi mắt anh cùng nói rằng việc ra đi làm việc cho em niềm hạnh phúc không? Rằng em không yêu anh nữa không?

- Đừng nỗ lực mà anh. Phần đông chuyện đâu chỉ có lúc nào thì cũng nói ra đơn giản dễ dàng như vậy được đâu" – Giọng My đứt quãng, nghèn nghẹn.

- Hãy nghe lời anh. Xin em đấy.

Thành ôm chặt rước My, tha thiết, gấp gáp, phả khá nóng qua tai cô. Cả nhì như say đi. My ôm chặt mang chồng. Cả nhì hòa quấn vào nhau.

Thành cảm thấy ấm nóng trên mặt. Mở mắt ra rồi gấp nhắm lại, anh ngỡ ngàng bởi vì những tia nắng chiếu trực tiếp vào mắt. Anh ko thấy My đâu. Một tờ giấy được đặt hờ dưới mép gối. Ánh sáng chiếu thẳng qua những tán lá phía bên ngoài cửa sổ tạo ra thành mọi hình thù nhỏ dại bé, kỳ lạ, nhảy đầm nhót trên nó. Một dòng chữ nghiêng nghiêng, tức thì ngắn: Đơn xin ly dị. My vẫn ký.

Xem thêm: Cách Chuyển Sim Đăng Kí Avatar Musik, Hướng Dẫn, Hướng Dẫn Chuyển Đổi Sim Đăng Kí Nick Avatar

- tại sao My lại làm vậy nên chứ? Cô ấy không hiểu anh yêu thương cô ấy ra sao ư? Cô ấy biết rằng anh sẽ ở mặt cô ấy dù ngẫu nhiên chuyện gì xẩy ra cơ mà. – Thành đồ vã.

- Em cũng không hiểu biết nhiều lắm anh ạ. Chỉ đoán là My không thích nhìn thấy anh không hạnh phúc khi sống mặt chị ấy. – Thanh, em gái Thành rứa suy đoán.

- vắt anh phải làm gì bây giờ?

- Em phát âm tính bí quyết của chị ấy. Rất khó làm chị ấy trở lại đâu. Chắc rằng anh buộc phải bình tĩnh, nhìn nhận lại cảm giác của bản thân với những điều đã xảy ra...

*

Nửa năm sau...

- Thành, xem hồ sơ này đi. Nghe nói là người nhà đất của trưởng phòng đã học ở nước ngoài, nghỉ ngơi hè mong muốn về đây thực tập. – đứa bạn ở phòng làm việc bên cạnh chờ mãi mới tóm được Thành để chuyển việc mà trưởng phòng giao.

- Cậu giải đáp đi. Tớ bận. – Thành chủng chẳng.

- Trưởng phòng bảo tớ gửi tận tay cậu. Trao tận chỗ nhé. Mai cô ấy cho đấy.

Thành bực bội lật hồ nước sơ. Tên: Vo Thi Thu My, sv đại học... Anh không tức bực nữa mà quan sát tấm hình ảnh chăm chú. Tóc dài, khuôn phương diện trái xoan. Điều anh không say mê là song lông mày hơi xếch. Gồm sao đâu, liên quan gì đâu cơ chứ. Anh phẩy tay rồi cất cỗ hồ sơ vào ngăn kéo bàn.

***

Thành không thể tinh được vì tối qua bản thân trằn trọc hơi lâu, mấy lần tỉnh giấc giấc còn nhớ đến cái tên Thu My nữa. Thu My mang đến rất đúng giờ. Khuôn mặt đẹp tuy nhiên hơi dữ bởi vì đôi lông mày kẻ đậm rộng trong ảnh. Ấn tượng thật tuy nhiên Thành bế tắc khi cô ra mắt là Thu Mỹ chứ không phải Thu My. Cô nàng rất nhanh nhận ra sự thay đổi trên nét phương diện anh.

Mỹ cấp tốc nhẹn và sáng dạ rộng Thành tưởng. Cô cố kỉnh bắt quá trình rất nhanh và thỉnh thoảng chuyển ra hồ hết nhận xét đâu ra đấy. Chắc hẳn rằng lớp trẻ, độc nhất vô nhị là những người đi du học bây giờ dạn dĩ và tiến cấp tốc hơn mình tương đối nhiều – anh suy tư, có tác dụng như mình đã già lắm. "Anh vẫn nghĩ về chị My đấy à?". Thành đơ thót mình. "Em biết về anh nhiều hơn nữa anh tưởng đấy. Kiên cố anh không lưu ý hôm trước tiên em đến công ty mình chơi". Cô tiếp lời trong khi thấy anh vẫn lặng thinh. "Muốn quên đi một người thì hãy nghĩ tới những điểm xấu của tín đồ ấy. Bài toán này cũng không thực sự khó đâu. Em sẽ giúp anh." Mỹ nháy đôi mắt cười cùng hôn gió lên tóc Thành trước khi hoàn thành ngày thực tập thứ nhất của mình.

Thành hầm hầm chạy sang phòng bên, ném toẹt tập làm hồ sơ của Mỹ lên khía cạnh bàn. "Cậu muốn làm cái gi với nó thì làm. Tôi không thân thương liệu trưởng phòng đang nói gì".

Thời gian xa nhau của My cùng Thành, anh cảm nhận sự niềm nở săn sóc của nhiều cô nàng trong đó tất cả Tâm. Tâm yêu Thành thầm lặng từ trước lúc anh cưới My. Chuyện My gầy cô cũng biết và tại sao vì sao anh đang buồn chán cô cũng biết. Anh càng hững hờ thì trọng tâm càng nhiệt tình, giúp đỡ anh. Cũng yêu cầu đến sát hai năm sau khi My đi hai fan mới gần gũi hơn. Thỉnh thoàng cô kéo anh về căn hộ chung cư cao cấp riêng của chính mình ăn cơm trắng và ngồi thủ thỉ phiếm. Hôm nay là sinh nhật của cô. Sau khi cả nhì nâng ly rượu nho chúc mừng, anh xin chào cô nhằm đi về. Cô nồng thắm ôm cổ anh kéo lại. Thành lâng lâng vì chưng một cảm hứng quen thuộc ùa về. Họ dìu nhau vào phòng trong. Ánh sáng đèn ngủ mờ mờ. Khuôn mặt cô gái trở phải huyền ảo. Thành đưa tay vuốt má cô rồi choài xuống khuôn ngực đầy đặn. Thành thấy xao xuyến lạ lùng. Anh thường xuyên vuốt má và tóc của cô, cúi tiếp giáp xuống khía cạnh cô thì thầm: "My ơi, My ơi". Cô nàng như đông cứng bạn lại. Sau mấy giây choáng váng cô vực lên tát vào khía cạnh Thành rồi òa khóc nức nở. Thành đơ mình. Anh như bạn mất hồn, lùi dần thoát khỏi căn phòng, mồm ngắc ngứ xin lỗi.

Đang ủ dột thì mẫu Thanh, em gái anh chạy vào. "Anh Thành, đi đâu nhưng em hotline mãi ko nghe sản phẩm thế. Em có add của My rồi phía trên này. Chị ấy mới chuyển về tp sài thành đấy. Anh đi ngay đi." Thành khiêu vũ cẫng lên giằng mang tờ địa chỉ. Anh để vé và gọi điện mang đến cơ quan báo nghỉ, vội vàng vã dập thứ khi còn chưa kịp nghe giám đốc nói cùng với theo như quát: "Nếu muốn thay đổi thì nhằm tôi bố trí công câu hỏi trong văn phòng của công ty trong đó nhé. Đừng bỏ đi đâu, ghi nhớ chưa!".

Thành lập cập đi như chạy. My đã ở tạm thời trong một hotel rất đẳng cấp và sang trọng trong thành phố trong lúc chờ công ty thuê đơn vị cho. Anh giơ tay bấm chuông. Chắc rằng My đã xem qua con "mắt thần" thêm trên cánh cửa cần phải biết anh đến. Cửa ngõ vẫn chưa mở. Thành bắt đầu thấy run. Anh đứng chôn chân tại chỗ, ko nghĩ tới sự việc bấm chuông lần nữa. Cửa từ trường đoản cú mở ra. My đứng đó, cô thở gấp, ngực phập phồng. Thành như fan kiệt sức. Trước khi lên trên đây anh tưởng bản thân sẽ dấn thân ôm chầm ngay đem My. Tiếng anh chỉ biết âm thầm theo cô vào ngồi trên bộ sa lông êm ái.

My trông khác trước, ngắn hơn nhiều vẻ ngây thơ, hay hờn dỗi. Thay vào đó là vẻ cứng cáp của một người bọn bà trường đoản cú lập. Thành ngơ ngẩn trước vẻ dũng mạnh mẽ, nội trọng tâm của cô. Vẫn không ai nói gì. Thành xúc đụng và lúng túng. My đi vòng qua bộ bàn đến ngồi cạnh anh có tác dụng anh bình tâm lại. Đây là đẳng cấp cô hay có tác dụng trước kia khi mong làm hòa cùng với anh sau đó 1 trận bào chữa vã. Thành muốn chảy nước mắt. Anh bế My ngồi trên lòng mình. "Về cùng với anh đi em. Anh biết là em sống và làm việc rất ổn nhưng ở một mình cũng buồn. Còn anh thì cô đơn lắm". "Em sinh sống với con em". Thành đơ thót mình. My tránh lòng anh, ngồi xuống ghế.

*

"Em lấy ông chồng rồi sao? Anh vẫn chưa ký kết giấy ly dị cơ mà?" "Em xin con". Thành thở ra vơi nhõm. My đứng lên mở tủ giá rót nước mang lại Thành. Dáng vẻ My vẫn óng ả. Khuôn mặt cô hồng hào và mang một vẻ nồng nàn, đằm thắm hơn hết hồi xưa. Cô mặc một chiếc áo bó chẽn. Hai cánh tay thuôn dài, quyến rũ đến nao lòng. Cô ngồi thanh lịch ghế đối diện, một tay gác lên thành ghế, mắt lúc chú ý anh, lúc chú ý ra khuôn cửa ngõ kính rộng bằng cả tường ngăn của ngôi nhà sang trọng. Bên dưới đường, dòng tín đồ dài đang vội vã đi trong trời tp sài gòn ngập nắng.

- Em niềm hạnh phúc không? – My đơ mình vì câu hỏi rất quen.

- Có.

-Vì sao?

- bởi em sẽ tìm lại được sự trường đoản cú tin. Bởi vì em đã bao gồm con và vì chưng em đã không ràng buộc anh, duy trì anh trong đau khổ.

Thành đi quý phái ngồi mặc vai cô. Anh nghẹn ngào trách móc. "Em vẫn nghĩ là em đã có tác dụng đúng à? Em ác lắm. Anh cám hấp và yếu đuối thật nhưng mà em phải hỗ trợ anh chứ. đề xuất cho anh thời hạn chứ". My gỡ Thành ra, kéo tay, đẩy anh nằm gồi đầu lên lòng cô. Bàn tay cô xót xa luồn vào mái đầu anh nay đã có các sợi bạc. "Em mến anh lắm anh ạ. Hồi đó em không được tự tin. Em sợ hãi anh cả đời cứ nhức khổ, day ngừng như vậy". Thành vùng ngồi dậy. Anh hôn như điên đần độn vào mặt, vào cổ My. Tay anh cuống cuồng túa khuy áo của cô. Đã ba năm nay anh mong mỏi có ngày lại được ôm cô, thơm cả vào mặt ngực lép nhưng anh đang ngu gàn và lúng túng không dám nhìn. Thành hoài nghi vào đôi mắt mình nữa. Bộ ngực của My vẫn đẹp cùng đầy đặn như ngày nào. "Thế này là nuốm nào hả em?" – giọng Thành run run. My chăm lo nhìn anh, kéo anh sát vào ngực cô: "Bên đó fan ta phục hồi ngực sau phẫu thuật giỏi lắm anh ạ". Thành lại ôm và hôn My thiệt sâu. Anh kẹ vào tai cô thì thầm: "Em gồm coi thường anh không?". My ko nói gì, xoa lưng Thành nhè nhẹ rồi đan tay vào mái tóc rám nắng của anh.

Thành quyết định sẽ chuyển công tác làm việc vào thành phố sài gòn sống cùng với My. "Anh chỉ cần ra đó hai ngày là ngừng em ạ". "Có một trở ngại lớn lắm" – My cười túng hiểm. Thành như đứa trẻ vẫn mải chơi bị tóm gọn dừng lại. Anh chú ý My lo lắng. My không mỉm cười nữa. "Em đã xin nhỏ trực tiếp của một người bầy ông. Anh có chấp nhận được không?". Thành sững bạn như dịp nãy đứng bên phía ngoài chờ My mở cửa. Chỉ trong vòng hơn tiếng đồng hồ thời trang mà anh đã thử qua bao xúc cảm khác nhau. Sợ phân vân sẽ còn đầy đủ điều gì nữa xảy ra, anh ôm chặt lấy My: "Anh không để mất em một lần tiếp nữa đâu. Nhỏ đâu em?" "Cô chúng ta cùng công sở em đón nhỏ xíu về công ty chơi. Vẫn quay lại hiện thời anh ạ".

Hai fan đang ngồi ôm nhau âu yếm. Có tiếng chuông. My ra open và một cậu nhỏ bé khoảng hơn nhì tuổi đẹp đẽ chạy vào. "Mummy, mummy, mẹ, bà bầu ơi". Chú bé nhỏ ngước đôi mắt tròn to, mưu trí nhìn Thành. "Ai đấy? bố đến rồi, bố, bố...". Chú bé nhỏ lao vào fan Thành. Anh bế bổng lên làm ghi chú chí cười cợt như nắc nẻ. Trông nó quen thuộc thật. Thành lật cấp tốc trí nhớ. Đúng rồi, con My tương đương cậu nhỏ nhắn trong trang đầu tiên của quyển album gia đình mà người mẹ Thành luôn để trọng thể trong tủ. Thành lag mình, hotline to thương hiệu My: "thế người bọn ông đó là ai?". My cười cợt ma mãnh, góc nhìn lấp lánh. Thành chú ý cô van lơn. "Là chồng em đấy" – cô nói cùng dang rộng lớn vòng tay ôm cả hai bố con vào lòng. "Em hạnh phúc trọn vẹn quá" – cô thì thầm.