1.

Bạn đang xem: Bao giờ cho đến ngày mai

Hụ vía! Vậy là không trễ. đấng mày râu đã thở phào cùng nghĩ thế khi gửi vé mang lại chị điều hành và kiểm soát vé hơi xinh trước khi vào sảnh ga. Đoạn đường từ đơn vị tới ga thông thường đi cùng hai mươi phút cụ mà bây giờ đi mất rộng giờ đồng hồ. Kẹt xe. Bị tiêu diệt đứng giữa đường. Khía cạnh ram ráp chường ra với lớp bụi và nắng. Những giọt mồ hôi nhễ nhại, quấn lại, nhầy nhụa thân áo với da. Tai ong ong inch ỏi số đông tiếng còi xe tranh đường nhích từng nút một. Đầu nghĩ là lờ đờ giờ tàu....


*

khi nào cho tới mai sau TRUYỆN NGẮN CỦA VĂN THÀNH LÊ1. Hú vía! Vậy là ko trễ. Cánh mày râu đã thở phào và nghĩ cố khi gửi vé cho chị kiểm soátvé hơi xinh trước lúc vào sân ga. Đoạn mặt đường từ nhà tới ga thường ngày đi cùng haimươi phút vậy mà từ bây giờ đi mất rộng giờ đồng hồ. Kẹt xe. Bị tiêu diệt đứng thân đường. Mặtram ráp chường ra với vết mờ do bụi và nắng. Các giọt mồ hôi nhễ nhại, quấn lại, nhầy nhụa giữa áo cùng da.Tai ong ong inc ỏi hồ hết tiếng tiếng xe tranh con đường nhích từng mức một. Đầu nghĩ rằng chậmgiờ tàu. Hình trạng này khéo đi tong dòng vé! Cả tạ thóc chứ chả đùa, ví như về nhà đề cập lại thứ hạng gìbố cũng chép miệng, nói vậy. Ấy vậy hơn nữa kịp. Tàu cũng trở thành kẹt. Cứ tưởng tàu mộtmình một đường, chẳng ai ngăn thì ko kẹt. Ngờ đâu tàu đề nghị xuất vạc chậm vì chờtàu khác vào ga rồi mới bao gồm lệnh đưa bánh.Chàng xách bố lô nhảy lên đúng toa tàu theo vé đã ghi. Tưởng đi trễ thì 1 mình mộtđường. Đường quang đãng tạnh người. Nhưng nhầm. Fan người lên lên xuống xuống sinh sống cửatoa đông như con kiến chạy lụt. Cửa ngõ toa tàu trở thành bé nhỏ tin hít so với những hành lí củakhách gửi theo. Tự dưng chốc phái mạnh thấy mình như thành nhỏ kiến ngập lụt vào mớ hànghóa ấy. Trăm đồ vật bà rằn. Thôi thì đủ cả. Bịch khổng lồ bịch nhỏ. Thùng to thùng bé. Ai cũngkéo theo mặt hàng hóa, cồng kềnh và nặng gấp đôi gấp tía mình. Cứ như chúng ta định khuân cả SàiGòn về quê. Ngày này hàng hóa có ở đâu không gồm đâu. Chỉ cần tiền. Có tiền thì ởđâu, sản phẩm & hàng hóa gì chẳng có. Ngần ngừ họ suy nghĩ gì mà cần nhọc công vậy. Bất thần nhất làđến cả chó, con kê cũng xách được lên tàu. Thiếu hiểu biết nhiều sao chúng ta lách qua được cổng kiểm soát.Kể ra cũng thánh thật. Tất cả cứ vậy nhưng mà nhung nhúc lên xuống. Thế mới biết ko chỉmình mình trễ. Chàng nghĩ. Bản thân trễ là vì kẹt xe. Lừng chừng những vị thượng đế này dogì? giỏi là quen thuộc tính giờ cao su, trong những “bản sắc” của fan nhà mình!Loay hoay một chặp phái mạnh cũng tới được vị trí nhưng mà trong vé tàu ghi là có chỗ giành chomình. Khi chàng tới những hành khách bao phủ đã lặng vị đâu vào đấy. Còn đúng chỗchàng. Hành lí những người dân đi trước vượt nhiều, đấng mày râu hết chỗ bỏ, đành quăng bố lô dướigầm ghế.- Anh ngồi trên đây à?- Vâng, chào anh!- Vậy là đủ. Chạy ấu đi cho rồi. Lóng quá!Chàng nở nụ cười gần gũi nhất rất có thể với ba người ngồi cùng bàn. Nói thân thiện nhấtcó thể vày không khí trên tàu tương đối ngột ngạt. Tết cho đít rồi mà tp sài thành vẫn nắng. Nắngvàng mắt. Toa tàu chỉ fan với hàng. Đến ô xi cũng loãng lếch so với bên dưới sân ga.Anh quý ông ngồi đối diện xem ra hơi xởi lởi. Anh lôi chai trà xanh ko độ, loại truyềnhình vẫn truyền bá ra rả hằng ngày với câu biểu ngữ Tinh thần việt nam hòa cùng nỗ lực giới,vặn nắp làm một hớp cùng đẩy về phía chàng.- Lóng quá! làm một hớp mang lại mát.- Dạ, em cảm ơn.- khách khí gì! Trước lạ sau quen. Đi với nhau còn nhiều năm mà. Mà lại anh về đâu?Anh ta vừa nói vừa vừa ấn chai trà xanh không độ 100% trà xanh thiên nhiên vào taychàng.- Em về Thanh Hóa. Còn anh?- Em về Linh Bình.- Anh ở tỉnh ninh bình à? huyện nào vậy? ngay gần Hoa Lư không?- Linh Bình là quê vợ. Vợ em đây. đơn vị mình ngay sát Hoa Lư em nhỉ? Vừa nói anh ta vừaquay lại hỏi cô nàng ngồi kế bên. Chị bà xã cười, dơ bẩn chiếc răng khểnh như một di tích của tuổithơ không chịu nhổ răng đúng thời kì.- Dạ, gần Hoa Nư.- Còn em sống Hà Lội. Nhì vợ chồng về ngoại đón thằng cu con gửi nước ngoài rồi mới về nhà.- hà thành sao anh cũng nói lộn n thành l?- Không. Hà Lội cũng bố bảy loại. Em sinh hoạt Gia Lâm, uống nước sông Đuống, giáp Bắc Linhlên ló thế.2. Tít tít tít tít. Chiếc smartphone rung lên nhì nhịp. Kia đùi. Tin nhắn.- Lần này ngồi cạnh một đàn bà xinh chứ?Tin nhắn của anh bạn thân. Như thành loại lệ. Hễ biết nam nhi đi đâu, bước đầu lên xe cộ lêntàu là này lại nhắn tin hoặc điện thoại tư vấn điện xem “có được ngồi thuộc em như thế nào không?”. Khôn cùng tiếc làkhông. Số quý ông thế. Cạnh chàng là 1 trong gã trai trên dưới ba mươi. Khía cạnh mày nhẵn nhẫy.Tóc vuốt gel trơn lộn, bảo vệ muỗi hay ruồi bay mỏi cánh vô tình đậu xuống vẻ bên ngoài gìcũng trượt chân, không gãy chân cũng gãy cánh. Cơ hội sau bắt chuyện new biết gã là mộttiểu tỷ phú mới nổi ở tp sài thành (chữ của gã dùng). Nay gã về quê nạp năng lượng tết. Đáng lẽ là đi máybay, cơ mà đặt vé không kịp nắm là đề xuất đi tàu. Trông gã khá kiểu cách và luôn luôn muốn tỏra là kẻ tiền nhét đầy mông, hình trạng trưởng mang học làm sang.Nhưng khi ấy chàng không thích cái “vía đen” ám vào mình với bị đứa bạn cười khẩynên nam nhi nhắn lại:- Lạy trời. Lần này và đúng là một em. Tuy nhiên xấu. Có thể tao đã hóa giải được dòng dớp. Lầnsau khăng khăng khá hơn.- Xấu cũng được. Bắt quàng lấy đến vui.- phải nói sao nhỉ? phương diện toàn mụn. Trông cứ như mặt đất Afghanistan vừa qua 1 trầnoanh tạc của Mỹ. Toàn ổ con kê ổ voi, xe cộ tăng chạy vào cứng cáp cũng xa lầy.- Hehe. Nó nhưng mà biết nó vả mi rụng răng. Vậy nha. Đi an toàn.Vài tin nhắn của thằng bạn khiến cho chàng sực nhớ một tóm lại chung, một kết luận là,chàng đại bại hẳn nó dòng khoản đi đường. Bốn năm đh xa nhà. Nhị thằng ở cùng phòng.Đi trở về về cỡ hai bàn tay tính không phải hết lượt. Xe pháo có. Tàu có. Nhưng chưa một lầnchàng may mắn được ngồi cạnh một em làm sao đó. Hoặc nắm ông. Hoặc đàn ông trai tráng.Nếu là thiếu phụ cũng khuôn khổ tuổi bà mẹ hoặc… bà ngoại. Chẳng bù cho thằng bạn lần làm sao đi đâu nócũng vớ được em ngồi cạnh để tỉ tê, tán gẫu đến đỡ buồn, đỡ ngáp vặt. Tất cả lần trênchuyến xe tour, hồi năm tư nghỉ hè về, nó ngồi cạnh một em sinh viên năm nhị trườngnghệ thuật. Xe xuất hành lúc 6g tối mà 11g khuya, lúc xe tắt điện, quý khách đa phầnngủ, riêng biệt nó và con em mình ngồi cạnh hôn nhau xoắn xuýt. Nó và con em ngồi tức thì sau ghếanh tài. Cho tới khi con em mình xuống xe tính năng xế mới trở về nói, bên trên xe này hào hứng nhấtmày? yêu lâu không mà dữ dằn vậy? Nó đáp thức giấc rụi: Vừa quen dịp lên xe. Kỹ năng cònthiếu nước vái sinh sống nó làm cho sư phụ.Có lần chàng không tin tưởng vào chuyện đen đủi này liền nói, hai thằng về mỗi thằng ngồi mộtdãy ghế không giống nhau, không ngồi chung nữa. đại trượng phu lên trước ngồi ngay các ghế thứ hai,thằng các bạn phải xuống dãy ghế phía cuối xe. Được cơ hội một em lên xe. Đằng trước những ghếđã đầy. độc nhất còn ghế cạnh chàng. Chuyến này dĩ nhiên mẩm lịch sử hào hùng phải sang trang.Chàng nghĩ với đánh mắt về phía cô em ra chiều “mời em cứ thoải mái và tự nhiên cho”. Ai ngờ emkhông làm phản ứng gì, đi tuột xuống vùng dưới sau. Đúng lúc ấy lù lù một mợ nạ mẫu chắc cóchế độ dinh dưỡng theo trường phái thích gì nạp năng lượng nấy với ba vòng eo không thể phân biệtđều sấp xỉ 120, an tọa ngay bên cạnh chàng. Nhị phút sau đứa bạn nhắn tin lên “Tao lại cóem ngồi cạnh rồi”. Nuốm là rõ quá ban ngày. đại bại trắng bụng. Chàng tự nhận mẫu số điđường của mình nó lận đận.3. Rồi tàu cũng rú lên một hồi như lợn bị chọc tiết, cùng chạy. Cánh mày râu lôi trong bố lô ra tờbáo, cùng đọc. Ở nhị ghế đối diện qua lối đi giữa tàu là hai ông bà già, nếu nhìn mặt đoántuổi theo kiểu trò chơi Nhìn hình đoán chữ đang hết sức hot trên truyền họa thì tuổi nhị cụcỡ tròm trèm 70. Ông già lôi thỏi kẹo cao su, rút một cái nhai chóp chép, với không quênmời bà già mặt cạnh. Bà già xua tay:- Ấy, tôi cảm ơn. Tôi là cứ đề xuất cái công ty anh này.Nói rồi bà lôi vào túi ra miếng trầu như đã chuẩn bị sẵn trường đoản cú trước. Cũng nhai chóp chépvà cười cợt độ lượng. Niềm vui như vớt lên từ rứa kỉ trước.- Tôi hỏi khí không phải! Chứ đơn vị ông về mãi đâu?Bà già xòe hàm răng black nhức pha một chút đỏ hều của nước cốt trầu hướng tới phía ông cụ.- Tôi về phái mạnh Định. Còn bà, bà xuống đâu? Sao đi một mình? nhỏ cháu đâu cả?- Ối dào, nhỏ cháu còn lu bu. Lũ chúng xoay như chong chóng. Dễ buộc phải tết mới hết việc,chúng bay ra sau. Tôi vào chăm nom cháu. Chẳng vết gì ông. Gồm thằng con cháu đích tôn màở xa cả nghìn cây số. Ở quê nhì ông bà già hết đứng lại ngồi. Ông đơn vị biệt phái tôi vàonam mang lại yên trung khu đấy. Tuy vậy đi một thời gian lại thấy nhớ nhà, nói ông lại cười, nhớ hơiông ấy, loại tuổi già, nghĩ mình ông ấy thui thủi ở trong nhà cũng nhớ, cũng tồi tội, vậy là tôi lạivề.- Còn tôi thì đi đám hỏi thằng út. Bọn chúng làm công nhân trong này. Làm ăn kiểu gìkhông biết, mới vào đầu năm cuối năm đã gọi điện kêu bố mẹ vào cưới gấp. Ko biếtchúng yêu ọt ra làm cho sao.- chắc chắn lại theo phim ảnh. Tôi nghỉ ngơi trong ấy cả ngày ru rú cùng với cháu, chẳng dám cách điđâu. Vợ ck thằng cả thì vần vật sớm tới khuya. Mà gớm. Đường xá ấy gồm gì màchúng cứ yêu thích lao ra nhỉ? Chỉ bụi với lô cốt cùng tắc đường. Cứ như sẵn sàng tập trậnchống càn ngày xưa. Cho nên tôi ngồi ôm thằng đích tôn cùng ti vi. Mà nhảy lên, loàn xìngầu, kênh nào thì cũng thấy yêu. Bè cánh trẻ tiếng yêu kinh khủng khiếp quá. Mẫu nết nó chạy đi đâu hết.Phải rất lâu rồi thì ăn uống đòn ghánh cả lượt. Lại còn trai yêu trai, gái yêu gái nữa. Thấy màchết khiếp. Dưng mà đám cưới vui chứ ông? Bà rứa như bắt đúng mạch, được thể loại trừ mộthơi dài, sau như sực nhớ là hơi vượt đà, đành hỏi một câu vớt vát.- Vui gì bà. Nhạc nhẻo đập mong muốn inh tai. Cả sáu đám cưới tổ chức cùng một lúc. Côngnhân mà. Hoàn cảnh cả. Cho nên nhà hàng dân gian ngăn ra làm cho sáu. Sáu sân khấu chỉcách nhau bằng cái dây thừng căng ngang. Bên đây đang nói thì bên kia mở nhạc. Sáu loathi nhau phát. Chẳng phân minh được đám làm sao với đám nào. Tôi lên phạt biểu. Nhưng nàophải vạc biểu. Bị “biểu” thì cần “phát” thôi. “Phát” ra cũng không nghe được là mìnhnói gì vì phía 2 bên nó hát át đi cả. Mệt quá đi cày. Nhưng mà cũng xong. Mong sao chúngbảo nhau tu chí làm ăn. Không thì tếch về quê nhưng mà sống. Chứ cứ sôi sùng sục như thế, tôiở bố ngày mà ngứa không còn cả người.Nói rồi nhì ông bà già mỉm cười tuế tóa. Chú ý điệu cười cợt ông già bà lão dám chắc các cụ ông cụ bà cũngtừng “vang trơn một thời” lắm, nghiêng đình đổ bến sông lắm. Cái thời hạn nó kinhthật!4. - Ôi trời, sốt ruột quá. Tàu gì chạy cứ như con kê rù thay này. Đụng tí nà dừng. Đến dòng gànẻ thân rừng cũng dừng. Đi ngủ. Trải chiếu ngủ thôi.- Gì nhưng em cứ lộn ruột lên thế.

Xem thêm: Cách Bấm Random Trên Máy Tính 570 Vn Plus, Cách Random Trắc Nghiệm Bằng Máy Tính

Ngồi ngắm cảnh đi. Đẹp vậy lày mà.- Đẹp gì! ở đâu chẳng thế. Đất nước mình cô gái quê nào cơ mà chẳng giống như nhau. Câycối, ruộng nương và đất đá.- Bậy lào! mỗi lơi rất đẹp mỗi loại chứ. Em ngán quá!Tiếng mô tả lại của đôi vợ ck quá dễ dàng thương. Anh chồng thì cứ n thành l, còn chị vợlại l thành n. Do dự con cái về sau nó đang nói theo trường phái nào, giỏi là “songtiếng hợp bích” của tất cả bố cùng mẹ. Chàng thoáng nghĩ với tỉnh khỏi tờ báo. Từ cơ hội tàu chạychàng sẽ ngốn hết ba tờ báo. Rất có thể trước khi về tới bên còn nên đọc hết nhị cuốn sáchnữa. Nhưng mà đọc mãi cũng nhức mắt. Tàu chạy ì à ì ạch, giật lên lag xuống bắt buộc câu chữcũng thành như tất cả chân, dancing loạn cả lên.- mà lại sao tàu mình cứ phải tránh niên tục nắm nhỉ. Tức anh ách. Chị vợ lại tiếp tục.- Em chớ kêu lữa được không. Như vậy lày là mừng cuống lắm rồi. Đi xe pháo khách có được ngồitử tế không? bọn chúng lại ko nhét mang đến sặc mật ra thì chớ. Giá cả thì chém mang lại lên tớitrời. Về mang lại nhà chỉ còn thấy ông bà ông vải.- Anh thì núc nào thì cũng vô bốn được.- Vô tứ cho ló khỏe. May mà download được vé tàu. Chiếc gì ở trong nhà lước cũng tốt, cũng yêntâm nhỉ?- Anh cổ nỗ vừa thôi. Giờ còn ôm nấy công ty nước có mà chết. Tàu xe bên nước gì cơ mà ngàynễ, tết duy nhất cũng tăng giá vùn vụt. Đáng nẽ đang nà công ty nước nên giữ giá ổn định chứ. Rồithành phường buôn cả nượt.- ko thế gồm mà công ty nước chết héo? kinh tế tài chính giờ nó rứa cả chị ơi. Bên nước cũng phảilàm kinh tế mới sinh sống được. Chàng trai tiểu đại gia tp sài gòn ngủ gà ngủ gật giờ cũng lêntiếng góp vui, giọng vô cùng đời.Chị bà xã vẫn đầu gác lên đùi anh tp. Hà nội uống nước sông Đuống, chân gác lên thành ghếvà nói:- dòng quái gì rồi cũng đổ phải đầu dân. Sau cuối chỉ dân nà khổ. Dân càng nghèo càngkhổ. Bầy giàu thì cứ nứt đố đổ vách. Bắn cũng ko hết. Còn dân nghèo bao gồm ngóc đầunên được đâu. Chị vk nói thuở đầu to rồi nhỏ tuổi dần nhỏ dần như chỉ cho khách hàng chị nghe.- giàu nghèo thì cũng giống như nhau thôi, hơn gì đâu. Cũng “hơi” cùng “ôm”. Giàu thì đi xehơi, uống bia ôm. Nghèo thì đi xe pháo ôm, uống bia hơi. Anh đái đại gia thành phố sài thành ngáp ngangvà phè ra một câu như nhặt được từ quán nhậu.Chàng cùng vợ ck anh thành phố hà nội uống nước sông Đuống cùng cười hỉ hả, và nói như anhHà Nội hấp thụ nước sông Đuống là câu nói “hay một giải pháp quá đáng, hay không chịu được,mãi sau mới… chịu được”.5. Tít tít tít tít. Lại tin nhắn. Dường như như đi tàu xe ngoài nghe phone thì nhắn tin là một việchay được tranh thủ nhất. Biết vậy cần lũ chúng ta hay săn sóc. Lần này là tin nhắn bởi thơhẳn hoi: “Tình hình liệu tất cả OK/Sao lâu chẳng thấy ủ ê nhắn gì?”Từ khi có cái anh cầm tay kể ra cũng tiện. Cấp thì a lô hay thư thả thì nhắn tin dòng là xong.Và những tên thành dở người, phát máu thăng hoa dở giọng cây viết Tre, lời nhắn cứ câu sáucâu tám, có tác dụng như khua phím là ra thơ như gà công nghiệp đẻ trứng. Thấy thơ thì chàngcũng nhăn trán nặn vài ba câu đáp trả, con gà tức nhau giờ đồng hồ gáy, quý ông chơi hẳn bốn câu:“Mày à, tàu vẫn chạy thông/Riêng tao thì vẫn ê mông lắm rồi/Hết đi cho đứng lại ngồi/Lầnsau quyết sẽ thăng thiên với sản phẩm bay”. Nhấn OK. Tin nhắn nhờ cất hộ đi. Mà lại rồi lại con quay lại.Hóa ra không có sóng. Chú ý ra cửa sổ. Tàu đã leo đèo. Bên dưới kia là biển, sóng vỗ ì ùngmà máy trên này sẽ không một cột sóng. Giỏi thật!Mười phút sau tàu lao xuống, qua đèo mới có sóng quay trở về và gởi tin đi.Tất nhiên tin nhắn gởi đi là phần nhiều dòng chữ không dấu, cho nhanh, đến tiện. Bạn viếtsợ fan hâm mộ không dịch được đề xuất phải viết không thiếu thốn dấu. Giờ đồng hồ việt nó giàu với đẹp nhưng mà (lờicác cụ dạy thế). Nếu không dấu đôi lúc từ chữ này nó dancing tọt thanh lịch chữ khác, có trờimới phát âm là gì. Chả vậy nhưng hồi năm bốn chàng cảm nhận một tin nhắn của cô ý em trongxóm trọ mà tá hỏa. Em nhắn: “Em dang o truong. Anh den cấp tốc di. Em cho. Muon lamroi!”. Ai quan sát vào hồ hết dòng ấy mà lại không giật mình, căng cứng người, căng cứng bụngtrên bụng dưới mới là không bình thường. Tuy vậy ý em nó là “Em vẫn ở trường. Anhđến nhanh đi. Em chờ. Muộn lắm rồi!”, chứ đâu phải chỉ “Em đang ở truồng. Anh đến nhanhđi. Em cho. Ao ước lắm rồi!”.Trở lại chuyện đàn ông nói lần sau sẽ quyết trung tâm “lên trời với lắp thêm bay”. Khi ra trường, đilàm việc chàng đã tự nhủ tàu xe vậy là đầy đủ rồi. Ông nội thời tiến công Pháp đã thuộc tiểu độivới mã tấu và thay đổi đánh lật cả tàu chở vũ trang của quân lê dương. Đến cha từng namtiến bởi tàu vào cho tới ga Vinh còn bị bom Mỹ ném tung tành, suýt quăng quật mạng. Rồi bà mẹ tuổiđôi mươi cũng 1 thời nhảy tàu như sóc. Và tư năm đại học với nam giới cũng là bốnnăm vào vào ra ra bởi tàu chợ. Ê ẩm. Mệt mỏi mỏi. Quả quyết, gắng là đủ. Gồm nghèo cũngphải lên máy bay. Thăng thiên tìm cảm xúc thăng thiên. Nam nhi nghĩ thế. Tuy vậy mãi việc,gần ngày về đi mua mới tá hỏa, vé đã có đặt phân phối hết cả tháng. Nuốm là đành xếp hàngmua vé tàu. Vé tàu mà cũng lên bờ xuống ruộng, ra mật xanh mật xoàn mới đã có được cáighế cứng.6. - Trời ơi, vượt trời sao luôn! Giọng anh tp. Hà nội uống nước sông Đuống trộn thêm tí SàiGòn, kêu lên.- mệt mỏi anh quá. Thôi ngủ đi. Trải chiếu xuống sàn ngủ đi. 9g về tối rồi còn gì.Chị vợ không đoái hoài cho tới trời trăng mây gió, tới quan niệm đẹp cơ mà anh chồng thao thaobất hay từ khi lên tàu. Và anh ck thì xem như đó là chuyện hay ngày, khẻ cườikhì, vùng lên ghế với tay lấy mẫu chiếu với hai bé thú bông từ sàn gác vật xuống.Hai nhỏ thú bông tương tự nhau. Hình thù một con sâu xanh. Cánh mày râu cười:- các bạn có hai mẫu gối ôm đẹp nhất quá!- Đẹp gì! rubi tết của công ti đấy. Tết cấm đoán gì, tặng ngay công nhân toàn sản phẩm thanh ní.Ôm nhị đêm hiếm hoi bụng ra đây.Vừa nói chị vk vừa xọc tay vào bụng bé sâu mang ra vài gai bông hóa học, cười cợt cười. Nụcười hồn nhiên. Rồi anh thành phố hà nội uống nước sông Đuống trải chiếu cùng hai vợ ông chồng xuốngnằm bên dưới sàn tàu vào gầm ghế. Anh bảo đấng mày râu qua ghế cả nhà nằm cơ mà ngủ, còn ghếkia để anh tiểu đại gia sài thành ngủ, đến thoải mái. Cánh mày râu lấy làm cho ngại khi các bạn nằmchui nguồn vào gầm ghế mình. Con trai nói, hay anh chị quay đầu ngược lại, hổ thẹn quá. AnhHà Nội hấp thụ nước sông Đuống cười. Thú vui “vô tư đi”. “Làm gì đâu nhưng ngại. Đừngđánh rắm, thả bom xuống bên dưới lày là được”. Chàng trai cười. Thủ đô uống nước sôngĐuống lại cười niềm vui “vô bốn đi”.Giờ này điện trên những toa tàu đã tắt, chỉ với để láng ngủ mịt mù như chút ánh sáng củađom đom đực. Tuy vậy sao hai cả nhà nằm dưới sàn vẫn không ngủ. Cứ nghe rục rà soát rụcrịch. Phái mạnh không rõ chúng ta đang làm những gì dưới đó. Chị vợ kêu bi thiết ngủ tự trưa nhưng mà giờ bao gồm vẻtỉnh như sáo tắm. Chàng thốt nhiên nghĩ lần chần có cặp nào đi tàu ráng này nhưng mà làm được cáiviệc duy trì nòi giống như không? Đi chỗ ngồi còn rứa này, liệu đi chóng nằm vẫn sao nhỉ?Nghĩ rồi từ rủa bản thân vớ vẩn quá. Bọn họ vô bốn quá. ông xã công nhân. Vk công nhân. Ở trọ.Con nhỏ tuổi gởi ông bà ngoại cả năm trời bắt đầu về công ty một lần. Gắng mà vẫn vui. Bất chợtchàng ghi nhớ tới nàng.Giờ này liệu thiếu nữ đã ngủ chưa? Ở bên ấy phái nữ có vui được như bà xã chồng anh chàng HàNội hấp thụ nước sông Đuống không? Chỉ tại phái mạnh mà chị em ra đi. Nhị lăm tuổi rồi. Tếtnăm ngoái về quê, chàng cùng ba qua nhà nàng chơi. Quá lâu không gặp. Phái mạnh giậtmình. Sao người vợ đẹp, vơi hiền và dễ thương và đáng yêu vậy. Thời đại này đàn bà không tìm kiếm đâuthấy sự tinh khiết như làm việc nàng. Như bao gồm luồng năng lượng điện chạy dọc sinh sống lưng, thấp ngang vàongực trái. Chang biết tôi đã rung. Dẫu biết cô gái là bạn không bởi cấp, ko nghềngỗng. Nữ mới đi xuất khẩu lao hễ về. Thời khắc ấy phủ quanh chàng bao gồm khối em.Sinh viên ngân hàng có, kinh tế có, báo chí có. Tất cả các đối tượng người dùng ấy hứa hẹn mộttương lai dễ thấy hơn. Nhưng không hiểu nhiều sao đàn ông cứ bị hình ảnh nàng, yếu tố hoàn cảnh nànglàm đắm đuối. Nửa tháng trong nhà chàng ko tài nào thoát khỏi thứ sóng ngắn ấy từ bỏ phíanàng. Và nàng cũng cảm thấy được. “Em buộc phải ôn lại với thi một trường như thế nào đấy, cao đẳnghay trung cấp cũng được. Giờ các trường không ít, toàn thiếu học tập viên, sinh viên để đàotạo thôi”. đàn ông nói. “Em 25 tuổi rồi. Liệu học có kịp không?”. “Có gì cơ mà không kịp. 28tuổi học ngừng cũng vừa mà”. “Nhưng em sợ. Trường hợp có tín đồ làm điểm tựa, em new dám ởlại nhà, đi học”. Nàng kể tới thế rồi mà chàng còn không dám chìa bản thân ra nhận làmđiểm tựa. Nói như Xuân Diệu là con trai chỉ biết yêu thôi chả biết gì. Một ít mơ hồ sợnàng không có tác dụng được le lói. đàn ông chần chừ. Trong lúc ấy, nàng nhận thấy sự thiếuquyết đoán. Chũm là phái nữ lại đi. Máy cất cánh cất cánh về phía Mã Lai chàng new nhận đượctin trường đoản cú em gái nàng. Nuốm là hết. Dù nỗ lực mọi giải pháp chàng không tài làm sao liên lạc được.Có yêu cầu khi không đủ một cái nào đấy con tín đồ ta bắt đầu thấy không còn được sự cần thiết về sự cómặt, sự tồn tại của nó mặt mình. Thành ra con người đâu đã là loại “tiến hóa”, hoànthiện cho tới mức tuyệt đối như ta tưởng. Còn rất cần phải thêm nhiều thời hạn để “tiến hóa”đến tận cùng, nhằm tránh những thảm kịch yếu non nữa.7. Bỗng tiếng con kê gáy te te kéo giật phái mạnh khỏi ý nghĩ. Trên tàu cũng có tiếng gà. Nhắc racũng thú thật. Chàng ngước đầu lên. Gần như là hành khách đã ngủ hết. Anh chàng tiểu đạigia thành phố sài gòn ở ghế bên mở mồm ngáy khò khè như trườn kéo xe pháo ngược dốc, nước tiểu tràncả ra một bên mép, hiện nay nguyên hình một anh nông dân không thể lột xác thành giớithượng lưu thị thành. Bên dưới gầm ghế vợ ông chồng anh hà nội thủ đô uống nước sông Đuống ngủsay bí tỉ. Ông già bà chũm ở ghế đối lập cũng không tìm kiếm đâu thấy tín hiệu của… thức. Bấtgiác chàng nhận thấy ánh trăng đan nhoang nhoáng trên ô cửa ngõ toa tàu. Thứ tia nắng vàng vàngbàng bạc. Che lóa. Không đường nét rõ ràng. Thiếu tinh vi và kết thúc khoát. Ngày mai.Ngày mai nam giới sẽ về tới nhà. Rất có thể tết người vợ về lắm chứ. Đúng. Chỉ mai sau thôi.Ngày mai ông già bà cố sẽ về với nhỏ cháu, với theo hầu như ám hình ảnh về một dùng Gòn“kinh khủng” rộng một làng quê Bắc Bộ. Tương lai vợ ông xã anh hà nội thủ đô uống nước sôngĐuống sẽ chạm chán cu con, liệu thằng cu con có gật đầu đồng ý hai fan là phụ huynh nó sau một nămđằng đẳng ko thấy mặt? mai sau tiểu đại gia sài gòn có quyền kênh kiệu sinh hoạt làng.Rồi kế tiếp là gì nữa. Ko biết. đàn ông chỉ suy nghĩ nhất đợt này về phái mạnh sẽ gặp gỡ nàng. Vàthật xong khoát. Bắt buộc cho cô bé biết nam nhi đã nghĩ gì suốt một năm qua. đàn ông thấy nónglòng khiếp khủng. đại trượng phu cứ trở mình, trần trọc với ý nghĩ bé tàu chạy lờ đờ quá, thờigian chạy chậm chạp quá. Chẳng biết lúc nào mới tới được ngày mai!